12/08/2013 15:59
Tưởng rằng đã quên...

Tưởng rằng đã quên...

Thời gian trôi qua, tôi thay đổi nhiều, mọi thứ giờ khác lắm với ngày xưa, tôi cứng cỏi hơn. Tôi cũng quên anh ấy. Mọi thứ xưa cũ đều mờ nhạt. Tôi cũng chẳng hình dung tôi và anh ấy đã từng yêu nhau thế nào, chia tay thế nào. Tôi hẳn đã quên anh ấy.
Iris Cao Iris Cao
Thời gian trôi qua, tôi thay đổi nhiều, mọi thứ giờ khác lắm với ngày xưa, tôi cứng cỏi hơn.
Tôi cũng quên anh ấy.
Mọi thứ xưa cũ đều mờ nhạt.
Tôi cũng chẳng hình dung tôi và anh ấy đã từng yêu nhau thế nào, chia tay thế nào.
Tôi hẳn đã quên anh ấy.
.................................................................................................................................................................................................................................................

 

 

Bảo thời gian vô tình chẳng sai bao giờ.
Rơi vài dòng nước mắt vào cuộc tình bỏ ngỏ thế mà 3 năm trôi qua cái vèo.
Khoảng thời gian tôi tự cho là khó khăn nhất trong cuộc đời của mình.
Sau khi chia tay, tôi đã dành hẳn vài ngày chỉ để khóc, tôi ấm ức, tôi ghen tuông, tôi đau đớn, tôi tức giận. Mọi thứ cảm xúc hỗn độn gom thành một khối to nằm trơ trơ trong lòng tôi.

Mấy tuần sau đó, tôi dành ra để nhớ anh ấy, có lẽ vì những thói quen với anh ấy trở nên quá nhiều nên việc tiếp tục sống một cuộc sống khác hẳn là không dễ dàng. Tôi sợ ai đó gọi tên anh ấy, tôi sợ những người bạn cũ vô tình buông những câu hỏi vô tâm. Tôi sợ tất cả những điều quen thuộc.

Mấy tháng sau đó, tôi lao vào công việc để không cảm thấy mình cô đơn. Tôi vẫn thương anh ấy rất nhiều, chỉ là tôi không dám nghĩ đến nữa. Tôi chẳng yêu ai, mọi thứ tình cảm đều dừng lại từ khi chưa kịp bắt đầu.

Thời gian trôi qua, tôi thay đổi nhiều, mọi thứ giờ khác lắm với ngày xưa, tôi cứng cỏi hơn.
Tôi cũng quên anh ấy.
Mọi thứ xưa cũ đều mờ nhạt.
Tôi cũng chẳng hình dung tôi và anh ấy đã từng yêu nhau thế nào, chia tay thế nào.
Tôi hẳn đã quên anh ấy.

Tôi bắt đầu mở lòng yêu người khác vì vốn dĩ cuộc đời chẳng đợi chờ ai. Mọi thứ tuy không quá tha thiết nhưng cũng khiến tôi vui phần nào.

Ngày tôi ôm lấy người yêu mới, lòng tôi như vỡ nát bởi những hình ảnh về anh ấy đan xen xiết chặt tim tôi.
Tôi bật khóc.
Lòng tôi bao năm qua thật ra vẫn thế, chỉ là làm sao sống mãi với những đổ vỡ nên tôi vùng dậy đi tiếp.
Thời gian dài lê thê đến thế. Tôi tưởng rằng đã quên.

Thế mà...
 
Scroll to top
 Close