12/29/2013 18:19
Mình sống tử tế với nhau đi!

Mình sống tử tế với nhau đi!

Có lẽ chúng ta nên dạy những đứa trẻ bài học đầu tiên như thế này: loài người là sinh vật tàn bạo nhất trên trái đất. Cái ác, sự ích kỷ, tham lam là bản năng của con người nhưng thứ bản năng đó không làm chúng ta hạnh phúc và sẽ đưa chúng ta đến bờ diệt vong nếu chúng ta không ý thức được điều đó.
MlogFB MlogFB

Niềm tin là thứ do chính ta cảm nhận được mà không do ai nắm tay dắt đi.

Chỉ cần đó là điều ta cảm nhận rõ ràng, xác quyết và chọn tin.

NGUYỄN HẬU

......................................................................................................

Có lẽ chúng ta nên dạy những đứa trẻ bài học đầu tiên như thế này: loài người là sinh vật tàn bạo nhất trên trái đất. Cái ác, sự ích kỷ, tham lam là bản năng của con người nhưng thứ bản năng đó không làm chúng ta hạnh phúc và sẽ đưa chúng ta đến bờ diệt vong nếu chúng ta không ý thức được điều đó.

Hồi nhỏ, tôi được dạy loài người là sinh vật hoàn mỹ, là chủ nhân của địa cầu, muôn loài phải phục vụ chúng ta, con người có thể làm chủ, khuất phục được mọi thứ… và khi lớn lên, tôi nhìn ra xung quanh, tôi thấy mình đang sống trong một kỷ nguyên hủy diệt.

Ông Nelson Mandela nói: Nếu cái xấu học rất dễ và nhanh thì cái tốt đẹp, tử tế cũng có thể học được. Nếu người lớn tiếp tục nhồi vào đầu bon trẻ là chúng ta là chủ nhân địa cầu, sớm muộn gì vài phần trăm trong số đó lớn lên sẽ hành xử bậy bạ với môi sinh, tàn bạo với tất thảy và chẳng còn cánh rừng nào ngăn lũ hay cho chúng ta không khí sạch để thở nữa. Việt Nam còn rừng vàng biển bạc không? Rừng của chúng ta đã cạn kiệt, cây còi cọc mới trồng không đủ ngăn lũ về và số ít ỏi còn lại vẫn bị chặt phá điên cuồng. Thiên tai đã càng ngày càng khủng khiếp hơn và sẽ còn khủng khiếp hơn nữa.

Tuy nhiên. để học được cái đẹp, cái hay như ông Mandela nói, cần có cảm xúc đẹp và nền tảng. Vì nếu không cũng chỉ là người tốt zombie, tốt theo phong trào, xong mục tiêu thi đua, ghi điểm với ai đó, là đâu vẫn đóng đấy. Vậy vấn đề là môi trường và tự thân kết hợp. Cái gì chưa có thì tạo ra hoặc đi tìm.

Nhân chi sơ tính không bổn thiện. Khi mới sinh ra, con người hoàn toàn sơ khai, chỉ biết vòi vĩnh vì nhu cầu của mình, thực ra đó là cái mầm ác ban sơ. Nếu bố mẹ không biết dạy con sự biết ơn, lòng lễ phép, biết tôn trọng nhu cầu của người khác nữa chứ ko phải muốn cái gì cũng khóc óe lên... thì lớn lên đứa trẻ đó vẫn điên cuồng tìm cách tự thỏa mãn nhu cầu của mình, ích kỷ và thậm chí tàn bạo với những người có thể bắt nạt được. Chẳng ai ngoài kia ngoài bố mẹ, ông bà chúng ta có nhu cầu chiều chuộng chúng ta cả. Điều đáng tiếc là hồi nhỏ chúng ta là trung tâm thế giới quá dễ dàng, nhưng khi lớn lên, người ta phải chiến đấu, phải học, phải biết cách hành xử để là một người nổi bật. Do việc này rất mệt và chán nên thường chúng ta sẽ lờ đi. Làm người tử tế cũng vậy, cũng rất mệt và chán, làm người không xấu-không tốt là lựa chọn an toàn hoặc làm mấy việc xấu nho nhỏ cũng chẳng chết ai.

Con người phải đấu tranh từng ngày giành lấy cái thiện. Khi mới sinh ra, ai cũng chỉ là một mầm sống vô tri. Khi ta còn nhỏ, người lớn sẽ chịu trách nhiệm cho cái ác bên trong ta không phình to lên, khi trưởng thành, chúng ta tự chịu trách nhiệm.

Quỷ thần ở trên cả hai vai. Ranh giới của nó rất mỏng manh. Sâu bên trong chúng ta đều tồn tại con quỷ dữ. Khi nổi nóng, thù hận điên cuồng, bạn sẽ thấy người mình toàn thân nóng bừng lên. Đó là lửa theo nghĩa đen. Nhưng khi bạn kìm cơn giận dữ, hít một hơi thở sâu, dưới bụng bạn sẽ hình thành một làn hơi ấm rất dễ chịu, thư thái. Đó cũng là lửa. Một lửa trời, một lửa quỷ.

Kết thúc buổi lễ ở nhà thờ, tất cả những người có mặt dù quen hay không đều quay sang người bên cạnh ôm và chúc phúc cho nhau. Sự tử tế là thứ năng lượng sạch cho tâm hồn con người.

Nền khoa học duy lý mù quáng sẽ biến thế giới này thành lũ zombie vô cảm, hời hợt. Nhưng nếu ai cũng tâm linh siêu phàm, truy cầu hóa thánh, tu đạo thì cũng tuyệt hậu. Vậy thì dung hòa lại thôi, khoa học nguyên tử cũng phải tuân theo đạo của tự nhiên, cuối cùng cái gì mà chẳng cần đạo.

Chúng ta có nên tin Chúa, Phật, Ala… không?

Chúng ta có luôn hoài nghi hoặc bị dọa cho sợ mất mật không?

Cuối cùng chúng ta có thực sự tin vào bất cứ một điều gì không?

Chúng ta có biết mình là ai không?

Chúng ta có dám thành thật với bản thân không?

Chúng ta có dám nói thật cảm xúc của ta với  mọi người không?

Có ai nhận ra chúng ta không?

Việc có ai đó không nhận ra chúng ta có quan trọng không?

Không ai nhận ra chúng ta có sao không?

Không ai khen ta, ta có chết không?

Không tham gia vào một đám đông nào đó – có sao không?

Bạn muốn an toàn hay bình an?

Có nên dừng lại một chút trước khi Hại một người nào đó (dù không thù oán gì với họ) chỉ vì nó có lợi cho mình? Dừng một chút rồi có thể dừng luôn không?

Tại sao chúng ta không vui khi người khác may mắn, thành công hơn ta?

Tại sao chúng ta thừa biết mình có quá nhiều thứ xấu xa mà vẫn muốn được khen là người tốt – hoặc tỏ ra là người tốt?

Nếu chúng ta thấy mình tốt đẹp thì tại sao chúng ta còn tự uất ức là mình bị đối xử bất công, người khác không hiểu sự tốt đẹp của mình?

Vậy cái “Người ta” đó có quan trọng không mà cuộc đời ta phải điên cuồng thể hiện và đau khổ vì suy nghĩ của họ vậy?

Tại sao chúng ta vẫn sợ lời đàm tiếu của hàng xóm, láng giếng và xa hơn là bất cứ ai? Sợ cũng được, nhưng tại sao lại phải làm vừa mắt họ, vừa lòng họ, dẫn đến sống theo ý họ và để dư luận điều khiển niềm vui của mình?

Chúng ta có đang góp phần mình vào dư luận không? Chúng ta có đang nói xấu kẻ khác chẳng vì lý do gì không?

Chúng ta có nói xấu ai đó chỉ vì muốn được hòa mình vào một đám đông nào đó không?

Tại sao chúng ta đổ thừa và không nhận luôn trách nhiệm?

Tại sao chúng ta lại cần gắn cái mác hy sinh cho gia đình, người thân, lý tưởng… mà không chọn không lý giải gì nhiều cho những quyết định mà trái tim mình lựa chọn?

Chúng ta có đang khoác quá nhiều thứ áo lên người không?

Nặng không?

Cởi ra có chết không?

Chúng ta có đang sống tử tế với nhau không?

Chúng ta có đang tử tế với môi trường, cây lá, không khí, nguồn nước… đã cho chúng ta sự sống không?

Chúng ta đều biết bịt mũi sẽ chết nhưng có bao giờ chúng ta sung sướng vì thấy mình vẫn còn đang thở không?

………

 All I ask of you is Believe!

Niềm tin là thứ do chính ta cảm nhận được mà không do ai nắm tay dắt đi.

Chỉ cần đó là điều ta cảm nhận rõ ràng, xác quyết và chọn tin.

Bắt đầu bằng việc thừa nhận cái ác bên trong mình, đừng để nó nuốt chửng mình bằng ngọn lửa sân hận.

Từ đó lòng biết ơn và sự tử tế sẽ xuất hiện.

Từ đó, tình yêu hồn nhiên sẽ đến.

Từ đó hoa sẽ nở, gió lành sẽ tắm tưới tâm hồn.

Xuân đang về!

Mình sống tử tế với nhau đi.

(Sài Gòn những ngày cuối năm 2013)

 

 

Từ khóa:  mlog, tùy bút, đời sống
Scroll to top
 Close