12/01/2013 22:22
Đừng đi!Ngoài kia bóng tối

Đừng đi!Ngoài kia bóng tối

Người ở lại thêm chút thôi! Hoàng hôn ngoài kia chưa tới Nắng chiều dùng dằng đến tội Vẫn chưa nỡ xa bầu trời...
Anh Khang Anh Khang

Có những khoảnh khắc - nhanh thôi, chút xíu rồi qua - nhưng bạn cảm thấy cả Sài Gòn rộng hơn hai nghìn chín mươi lăm cây số vuông vẫn nhỏ bé đến độ không có chỗ nào đủ vừa cho bạn nép vào an tựa. Đi đâu cũng thấy mình thừa ra, ở đâu cũng thấy bị bỏ lại, rốt cục cả thành phố lớn đến nhường vậy mà tìm một nơi để co mình, tìm một người để yêu và tin, còn khó hơn bắt Mặt trời một ngày phải có đến hai lần bình minh.

Đâu cần cả một đô thị bạt ngàn nhà cao đèn màu phù phiếm huyên náo, chỉ cần một góc nhỏ để trú thân và dung dưỡng vui buồn. Đâu cần cả tám triệu người tất tả lướt qua nhau mỗi ngày, chào vội - cười nhạt - rồi thôi, chỉ cần một người chịu ở lại và quay nhìn về phía sau khi mình nấc khẽ hai tiếng "Đừng đi". Chỉ vậy thôi mà, có được hay không?
.......................................................................................................................................................................................................................................




Người ở lại thêm chút thôi!
Hoàng hôn ngoài kia chưa tới
Nắng chiều dùng dằng đến tội
Vẫn chưa nỡ xa bầu trời...

Đừng đi! Ta nào có lỗi?
Nỡ sao tắt hết Mặt trời
Mình ta về nơi bóng tối
Trong đêm chẳng rõ khóc - cười?

Vậy mà vẫn chúc người vui
Bên cạnh ai đó suốt đời
Ta ở nơi này nếu thấy
Âu cũng vui lây với người

Chẳng phải cao thượng "cao tay"
Mà thành tâm đấy, xin người!
Hạnh phúc thật nhiều bên ấy
Ta cam lòng thấy đủ đầy.

Bởi người đã quyết buông tay
Ta đâu dám tính sum vầy?
Người ta hơn ta nhiều vậy
Ta lấy gì để sánh đây?

Nên đành lầm lũi làm mây
Nấn ná cản hoàng hôn này,
Để khi người không ngoảnh lại
Vẫn còn nắng in bóng ai....

-K011213-
Từ khóa:  Văn học, thơ, tình yêu
Scroll to top
 Close